Cân nặng

Dạo này tình hình là mẹ cháu ăn uống ngon miệng là một, hai là muốn có nhiều sữa đầy đủ chất cho cháu ti nên cứ phải ăn. Hệ quả là đã béo ú ra ko phanh kịp, làm thế nào đây hả giời. Mẹ cháu muốn giảm 10 cân nhưng mà với đà này giảm 1 cân còn khó huhu :( . Ba cháu nhắc chăm tập thể dục mà mẹ cháu chưa thực hiện được huhu :(

Posted in Cuộc sống UK | Leave a comment

Chuyện ăn ngủ của con

Bài này mẹ viết lâu rồi, trộm vía giờ MyMy đã khá hơn nhiều nhưng mẹ cứ post bài để ghi lại quá trình phát triển của con con nhỉ.

MyMy đã được 10 tuần tuổi rồi đấy mà chuyện ăn ngủ của con vẫn chưa thật ổn định. Ban ngày con thường ngủ nhiều giấc ngắn, dài nhất của con được tiếng rưỡi trong khi đó ban đêm thì ngủ ngon lành hơn. Con thường chỉ thức dậy ti 2 đến 3 lần, ti xong là ngủ luôn. Con thường hay ngủ luôn trong lúc ti mà chuyện này thì mẹ chưa có cách gì cải thiện được. Con ngủ luôn trong lúc ti thứ nhất là thường ko đủ no nên sẽ ko ngủ được lâu, thứ hai là ngủ như thế thường ko sâu, con hay giật mình khi tỉnh dậy thấy mình nằm trong nôi chứ ko phải được mẹ ôm.

Mẹ tắm cho con hàng ngày vào buổi sáng nên con có thói quen cứ tắm xong rồi ti, rồi ngủ. Từ đấy trở đi cho đến tối thì con thường ko có giấc ngủ cố định theo routine mà tùy hứng lúc nào con buồn ngủ thì ngủ. Có hôm con ngủ rất ít, toàn thức chơi là chủ yếu. Vì thế đến tối là con quấy khóc gắt ngủ.

Giấc ngủ buổi tối của con thường bắt đầu lúc 8 rưỡi tối. Đấy là ba mẹ theo giờ giấc đấy để cho con ngủ chứ con cũng chẳng ngủ ngay được. Ba mẹ cũng đặt routine cho con ngủ, bắt đầu là lau mặt, lau người, bôi kem, thay bỉm và vừa ti vừa nghe lullaby. Ban đầu con rất khó khăn vì ba mẹ cũng thực hành khá nghiêm kế hoạch của mình, rồi có lúc con chịu, có lúc con khóc nhiều thế nên dần dần lơi lỏng, giãn ra. Bây giờ thì lau mặt, lau người cho con đã thành thói quen giống như tắm buổi sáng nên con rất thoải mái dễ chịu, có điều ngủ…

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Bình an

Mấy hôm nay tivi hay báo đài đều đưa tin về thảm họa ở Nhật. Mới nghe, đọc và xem mới thấy sức tàn phá thật kinh khủng, cảnh tượng thật tang thương. Động đất liên tiếp, sóng thần xuất hiện ngày càng nhiều. Thế mới thấy con người thật bé nhỏ trước thiên nhiên, cuộc sống đôi lúc mong manh quá. Và mình nghĩ nếu như thảm họa xảy ra ở các nơi, làm thế nào để ở bên cạnh bố mẹ khi mình ở xa quá thế này. Sáng sớm tỉnh dậy nằm cạnh hai ba con nghĩ nếu giờ sóng thần ập vào thì có kịp ôm chồng con để cho dù thế nào thì cũng sẽ được ở bên nhau hay ko.

Mấy ngày nay mỗi sáng thức dậy đều thắp hương khấn Phật, mong bình an cho gia đình mình và mọi người xung quanh. Cầu mong cho nước Nhật và người dân Nhật sớm vượt qua khỏi vận nạn này.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Tháng thứ 3 của con

Mẹ draft mấy bài viết về con mà lười, mãi chưa post lên. Con gái tròn 3 tháng tuổi hôm thứ 6 tuần trước. Ba tháng rồi nhưng con chưa lật mặc dù bẩy người và ưỡn, trườn nhiều lắm rồi. Mẹ ko biết con chậm lật hay là con trốn lật nữa vì bà nội bà ngoại đều bảo có em bé trốn lật. Thể chất của con vẫn phát triển bình thường. Con hay đòi bế dựng hơn và ngồi trong lòng mẹ hơn chứ ít chịu nằm. Ti thì cũng lâu hơn vì cứ 1 lát là con lại quay ra ngó ngiêng hoặc nhìn mẹ để mẹ trò chuyện với.

Hôm 8/3 hội sinh viên Việt Nam ở đây tổ chức một buổi tiệc mừng các chị em, ba mẹ cho con đến một lúc. Con là tâm điểm chú ý của mọi người đấy, ai cũng thích bế con. Trộm vía con cũng ko lạ lẫm gì, ai bế cũng được.

Hôm sau đó thì con đi tiêm phòng. Cô y tá tiêm cho con 2 mũi, mỗi bên đùi 1 mũi tiêm. Con chỉ khóc lúc tiêm thôi còn ngay sau đó thì bình thường. Mẹ thấy con khóc sợ con bị đau thương lắm, ba bảo MyMy còn dũng cảm hơn mẹ. Cô y tá khuyên ba mẹ nên mua sẵn 1 lo calpol để đề phòng con có sốt thì cho uống mặc dù điều này là hy hữu. MyMy đi tiêm về thì cũng khó tính hơn, ko biết có phải vì khó chịu trong người ko mà con hay đòi bế, ti thì mãi con mới ti mặc dù con đói, toàn lúc buồn ngủ quá mẹ ép con mới ti. Hôm đầu con quấy khóc mẹ stress quá còn khóc nữa nở . Cũng may mà con dù khó chịu nhưng cứ đến giờ ngủ tối cho đến sáng là lại theo routine bình thường. Hôm nay đúng 1 tuần sau khi tiêm thì con đã khá hơn nhiều rồi. Con hơi tí là mẹ lo lắng, ba thì bình tĩnh hơn, ba xem mỗi biểu hiện của con đều là sự phát triển hàng ngày của con.

Mai mẹ lại đưa con đi parenting group, gặp gỡ các ông bố bà mẹ lần đầu sinh con, các midwife và health visitor ngày mai sẽ nói về early communication. Ba mẹ rất thích những buổi gặp gỡ thế này vì cũng là dịp gặp gỡ các phụ huynh khác trong khi con có các bạn để chơi cùng.

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Con gái hai tháng tuổi

Con gái tròn hai tháng tuổi ngày hôm qua. Bà nội nhớ gọi điện nhắc chứ mẹ cứ nghĩ là hôm nay vì quen rằng con sinh ra vào ngày thứ 7. Hai tháng trộm vía con đã dài rộng ra nhiều, giờ mẹ toàn mặc quần áo từ 3 đến 6 tháng cho con. Cái mặt con tròn vo, hai má phúng phính nhìn chỉ muốn thơm, muốn véo, muốn cắn thôi. Hai tháng con đã lém lỉnh lắm rồi. Biết cười tươi khi ba mẹ hỏi chuyện, biết đùa với mẹ. Để con khóc xong cho con ti, con ti đủ rồi thì giựt phắt ra chứ ko thèm nhả, cái môi bĩu ra, đầu lắc qua bên nọ bên kia ra điều ko thèm nữa nếu mẹ có cố nhét cho con ti thêm. Cái tay đã biết gạt ra khi không thích. Con thích thú chơi với hộp nhạc và cot mobile, đặc biệt vào buổi sáng mới ngủ dậy. Con cũng chú ý đến các con thú bông đồ chơi của con và biết sờ vào chúng. Hai chân hai tay con đạp loạn xạ trông đểu vô cùng.

Dạo này con hay quấy trước khi ngủ buổi tối. Mẹ đoán rằng con ko thích ngủ sớm, con muốn mẹ nằm cạnh con. Cứ vỗ về con, bế con lên, cho ti nhiều để dỗ con ngủ thì sợ con quen, con hư. Nhưng mà để con khóc thì cũng tội con, mà con la hét, gào lên đến phát sặc, nôn hết sữa ra làm mẹ sợ. Bế con lên ôm con vào lòng thì con khóc nấc lên thương lắm. Nhiều lúc mẹ phải nằm cạnh con, con ngủ rồi nhưng vẫn muốn ngậm ti, mắt nhắm tịt nhưng thỉnh thoảng lại nhăn mặt, mếu, lầu bầu gì đó trong mơ. Giờ mẹ viết bài này con đang khóc nhưng mà khóc ngắn rồi lại thôi nên mẹ để kệ con.

Cả tuần nay con còn bị mẩn đỏ da do bị kê, bị khô da. Con ngứa nên cứ hay lấy hai tay cọ vào mặt con nên càng đỏ. Chắc vì thế nên con cũng khó chịu và khó ngủ hơn. Mẹ đã chú ý bôi kem cho con và cũng thấy đỡ. Mẹ mua cả mướp đắng về tắm cho con, hy vọng sẽ làm con mát da và sớm khỏi.

Sang tháng thứ hai rồi MyMy cố gắng ngoan hơn nữa con nhé. Ba mẹ lúc nào cũng yêu con rất nhiều!

Posted in MyMy | Leave a comment

Tổng kết 7 tuần

MyMy 7 tuần tuổi, cân nặng 5.28 kgs rồi (cân nặng của con từ lúc mới sinh là 4.030–> 3.75–> 3.90–> 4.040–>4.2–>4.9–>5.28) . Hôm trước mới đi khám bác sỹ xong, bà bác sỹ kiểm tra cho con thì tất cả đều ổn. Bà ấy bảo con rất điềm đạm, chắc tại vì khi khám con rất vui vẻ, ngoan ngoãn chẳng hề khóc tẹo nào. Để mặc mẹ cởi quần áo ra, mặc quần áo vào cho con, con chỉ nhìn mẹ rồi lại ngắm nghía xung quanh. Bà bac sỹ con bảo con là big baby nữa và khen con có perfect skin. Trộm vía em bé của mẹ! Con đã tiêm một mũi vacxin BCG (theo mẹ hiểu là vacxin lao phổi) ở tuần thứ 6.

Được 7 tuần con trộm vía đã cứng cáp nhiều. Mẹ thấy rõ sự phát triển của con qua quần áo con mặc. Giờ sleepsuit con toàn mặc từ 3-6 tháng vì 0-3 tháng đã chật. Một số đồ 3-6 tháng cũng sắp chật với con. Con có thể tự nằm chơi một mình được lâu. Con thích nhìn ngắm xung quanh, đang ti mẹ cũng ngó ngang ngó dọc. Đặc biệt là độ hóng rất cao, đang ti mẹ mà mẹ nói chuyện với con là thế nào con cũng dừng lại, mắt mở to nhìn mẹ, môi cong cong lên hóng, thỉnh thoảng lại bật ra một vài từ (mẹ gọi là ngôn ngữ của con) hoặc có khi 1 tràng vài 3 từ. Ban ngày thì con thích chơi nhiều hơn, ban đêm ngủ được dài hơn. Về khoản ti thì con vẫn háu ăn và nhanh đói nên lâu nhất của con la 1 tiếng rưỡi (bình thường thì em bé hay ti 2-3 tiếng 1 lần). Con cười nhiều hơn, nhiều lúc cười thành tiếng, đặc biệt là buổi sáng mới ngủ dậy, tay chân khua loạn xạ và mặt mũi thì tươi rói. Chuyện i tè của con thì vẫn tốt và đều đặn.

Posted in MyMy | Leave a comment

Mẹ yêu con

Muốn viết về con, kể về con thật nhiều mà mẹ một phần vì lười, một phần vì chẳng biết bắt đầu từ đâu. Có quá nhiều điều về con mà mẹ ko thể liệt kê ra hết. Từ lúc con chào đời đến giờ khi con được 7 tuần tuổi, trộm vía mẹ thấy con phát triển nhanh và đều cả về thể chất lẫn tính cách. Thời gian trôi đi nhanh quá, mới ngày nào mẹ còn lóng ngóng bế con, mẹ sợ đụng mạnh vào tay chân non nớt của con làm con đau. Cả tuần đầu tiên mẹ con mình vẫn lạ lẫm, làm quen dần dần với nhau, con khóc nhiều, mẹ thì ít sữa. Con lại đói rất nhanh, bú liên tục làm mẹ đau. Mỗi lúc cho con bú là mẹ sợ, rồi con mút ti mẹ đến chảy máu, lúc con trớ ra toàn máu mẹ hoảng sợ vô cùng gọi bà ngoại làm bà cũng cuống cả lên. Bao nhiêu bỡ ngỡ lúc ban đầu, đến giờ mẹ cũng quen dần với con hơn, hiểu con hơn, đã thay bỉm, tắm, mặc quần áo cho con thành thạo, vần con lúc dựng, lúc nằm ngửa, lúc nằm sấp cũng cứng tay hơn. Chỉ có điều mẹ cần cố gắng thêm đó là kiên nhẫn với con hơn nữa. Giờ con gần 2 tháng tuổi rồi, con đã hóng chuyện nhiều, thi thoảng bật ra từ gì ko rõ nghĩa, ngôn ngữ của riêng con, con nhỉ. Con cười đùa và rất thích khám phá, ngó ngang ngó dọc xung quanh. Bao nhiêu hành động, sự phát triển xung quanh con mà mẹ dù đã cố gắng ghi ra giấy để nhớ cũng ko thể hết được.

Mẹ muốn lưu giữ , nhớ tất cả những gì thuộc về con, lúc mẹ mang thai, giây phút con chào đời, phát triển hàng ngày của con, ánh mắt, khuôn mặt, tiếng khóc, nụ cười, bàn tay, bàn chân bé xinh. Mẹ vui vì thấy con lớn từng ngày. Có quá sớm ko khi mẹ buồn vì nghĩ đến con ngày một lớn khôn, đến một lúc nào đó, có khi nào rời xa khỏi vòng tay mẹ, ko cần mẹ nữa ko?

Mẹ thích ngắm con ngủ, gương mặt bầu bình, hai má tròn phây phây, cái mỏ nhọn nhọn nhìn nghiêng nghiêng nhu mỏ con gà con. Mẹ thích ngắm nụ cười của con mỗi sáng thức giấc, nụ cười sau một giấc no say thật trong trẻo, đáng yêu biết chừng nào. Mẹ thích thơm con, hít hà cái miệng chúm chím, hơi thở thơm tho mùi sữa của con. Mẹ thích thơm đôi tay, bàn chân bé xinh. Mỗi khi nắn chân tay cho con, mẹ lại áp hai chân nhỏ xíu của con vào má mẹ. Đó là thú vui và hạnh phúc của mẹ.

Mẹ yêu cái miệng toét ra cười của con khi ngủ mơ, mỗi sáng thức giấc nhìn thấy mẹ bên cạnh hay mỗi khi mẹ đùa với con. Mẹ yêu cái mỏ xinh xinh cong lên hóng chuyện. Mẹ yêu tiếng khóc e e a ha của con. Mẹ phân biệt được lúc con khóc khi giật mình tỉnh giấc hay lúc thức giấc sau giấc ngủ ngắn. Con khóc to hơn khi nghe tiếng mẹ hỏi han. Mẹ yêu cả cái miệng méo xệch, mỏ nhọn ra mếu đến là thương. Cái miệng ấy thỉnh thoảng lại ê a, coo, gruuhh một mình hay “đối thoại” với mẹ. Cái miệng ấy lúc thì há to a a tìm ti mẹ trong đêm, lúc thì ăn no xong môi bĩu ra, chúi đầu dụi dụi vào ngực mẹ. Mẹ yêu cái đầu ngúc ngắc ngóc lên của con khi được mẹ cho nằm sấp trên bụng, ngó nghiêng xung quanh rồi lại mỏi quá gục xuống. Mẹ yêu cái tay bám cổ mẹ khi mẹ bế dựng lên. Mẹ yêu lắm mỗi hành động mỗi cử chỉ của con.

Và mẹ yêu con, yêu nhiều lắm!

Posted in MyMy, Uncategorized | Leave a comment

Đầy tháng con

Ngày đầy tháng của con cũng là ngày bà ngoại về Việt Nam sau 2 tháng sang đây với gia đình mình. Bà sang trước lúc dự sinh của con 2 tuần những tưởng con sẽ chào đời sớm, ngờ đâu con mãi chẳng chịu ra làm 3 tuần ở đây bà cũng buồn, suốt ngày ở nhà. Một phần vì trời lạnh, phần nhiều là tại vì ko biết khi nào mẹ sinh nên ko dám đi xa, chỉ đưa bà đi thăm thú gần gần. Lần sau bà sang cả nhà mình sẽ đi chơi nhiều hơn bà nhé. Ba mẹ cũng biết ơn bà rất nhiều vì bà sang bà làm hết, ba mẹ chả phải làm gì, nhiều lúc còn làm bà buồn, bà thứ lỗi cho ba mẹ MyMy bà nhé. Cũng vì con ra chậm nên bà gia hạn vé ở lại thêm 2 tuần để giúp bố mẹ chăm con cho con cứng cáp một chút bà mới yên tâm về. Vì bà về đúng hôm đầy tháng nên trước đó một hôm bà đã làm một mâm cơm cúng mụ cho con. Chỉ có bà, ba mẹ và chú Thịnh. Ba mẹ cũng ko tổ chức gì vì sợ bà vất vả, con còn nhỏ quá và vì mọi người ở Soton khi đó cũng ốm nhiều sợ lây cho con. Đầy tháng con chỉ kỷ niệm bằng bữa cơm gia đình và mẹ con bà cháu chụp vài kiểu ảnh. Khi nào tròn năm lúc đó cũng là dịp ba mẹ dự định đưa con về ăn Tết với ông bà nội ngoại, lúc đó thì sẽ làm to, rôm rả con nhé, nhất định thế rồi.

Posted in Bà ngoại, Cuộc sống UK, MyMy, Nuôi con | Leave a comment

Ngày con ra đời

Con chào đời vào 21.34 ngày 11/12/2010 nặng 4.040 kgs sau bao ngày mong ngóng của ba mẹ và hai bên gia đình. Mẹ sinh con chậm 12 ngày. Có phải con cứng đầu ko chịu ra ko hay là tại mẹ vì mẹ ko có cơn co bóp để đẩy con ra. Contraction của mẹ chỉ là mẹ cảm thấy rất mỏi và rất khó chịu ở hai bên hông. Khó chịu ko ngủ được đêm đầu tiên. Đêm thứ 2 bà ngoại, bà nội lo quá giục ba mẹ vào bệnh viện để theo dõi. Đêm thứ 2 ở bệnh viện mẹ vẫn mỏi từng cơn và dù rất khó chịu thì tình hình cũng chưa cải thiện thêm mấy. Đến 2 h chiều khi midwife khám cho mẹ thấy đã mở được 8 phân, bà ấy còn gọi người chuẩn bị để mẹ sinh vì tưởng như thế là sắp sinh đến nơi nhưng cuối cùng thì vẫn chưa có gì. 3 h chiều là ca trực của Michelle, midwife hay khám và theo dõi mẹ lúc cuối thai kỳ, bà ấy rất vui tính và quan tâm đến mẹ. Michelle theo dõi một lúc thì nói với mẹ là nên chọc vỡ nước ối, mẹ đồng ý. Chọc vỡ nước ối xong thì đầu mẹ hơi nóng, huyết áp cao hơn bình thường nên mẹ được chuyển xuống tầng dưới là tầng dành cho những ca sinh khó. Sau 1 lúc chọc vỡ ối, theo dõi ko thấy gì thì bác sỹ quyết định truyền hóc môn kích đẻ cho mẹ. Truyền mãi 1 lúc lâu lại vẫn ko thấy tiến triển, bác sỹ khám, hội ý rồi khuyên mẹ nên mổ. Cả nhà quyết định cho mẹ mổ. Ba được vào phòng mổ vì ba có thể trao đổi với bác sỹ khi cần, bà ngoại ngồi ngoài đợi nhưng chắc bà cũng lo lắng và sốt ruột lắm. Vào phòng mổ mẹ được gây tê rồi được chuyển lên bàn mổ. Mẹ vẫn tỉnh táo có điều từ phần ngực trở xuống thì ko có cảm giác gì nữa, hai tay thì run như bị sốt rét (do thuốc tê). Ba được dẫn vào sau và ngồi cạnh mẹ, cầm tay mẹ. Từ phần ngực trở xuống được che kín nên mẹ ko thấy gì, một lúc sau thì em bé của mẹ được lôi ra, đang nằm nhưng mẹ cũng thấy con mắt nhắm tịt, được bác sỹ cầm xốc nách, da vẫn còn dính nước ối vàng nhờn nhờn và con thì khóc oe oe, Ngay khoảnh khắc vừa nhìn thấy con, mẹ nghĩ “sao giống ba con thế”. Con được đưa đi lau người rồi midwife trao cho ba con. Ba con bế con ngang mặt mẹ và ghé mặt con áp vào ngực mẹ. Con vẫn khóc chắc là đói vì con mút cái khăn được dùng quấn tạm lên người con. Một lúc sau thì xong ca mổ, mẹ được các y tá lau người và đưa về phòng. Bà ngoại đã chờ sẵn đón mẹ con mình. Ba con lấy quần áo để bà mặc cho con. Bà bế con một lúc rồi cùng ba con về nhà sáng mai lại vào vì ko được ở lại bệnh viện qua đêm. Thế là chỉ còn lại mẹ con mình. Midwife giúp mẹ cho con ti. Lần đầu tiên thật bỡ ngỡ và lạ lẫm. Mẹ thì nằm yên vì chưa hết thuốc tê nên ko cử động được, con háu ăn cữ rúc tìm ti. Cuối cùng midwife lấy sữa ngoài cho con ăn và đặt con trong nôi. Con yên trí nằm được một lúc rồi lại oe oe vì đói (vì con là một em bé to), midwife cho con ăn 3 lần vẫn ko đủ, mẹ bảo đặt con nằm cạnh mẹ. Mẹ nằm cạnh con, ngắm con, thỉnh thoảng cho con bú rồi ngủ mơ mơ mang màng đến sáng. Mẹ cũng ko ăn gì cả và cũng chẳng thấy đói. Cảm giác của mẹ ko biết gọi là gì, ko thể tin được, mẹ đã có một em bé của riêng mình. Mẹ yêu con, em bé- món quà tuyệt vời nhất của mẹ!

Posted in MyMy, Sinh con | Leave a comment

Mong con gái ra đời

Con gái ơi bao giờ con ra đời, mẹ mong sớm nhìn thấy con quá. Còn 5 ngày nữa là đến due date của mẹ, giờ ai cũng hỏi đã đẻ chưa làm mẹ cũng hồi hộp, sốt ruột. Giá như mẹ biết đc lúc nào con ra đời thì mẹ đỡ lo. Bà ngoại ngày nào cũng mong ngóng con ra đời để bà chăm con cho được nhiều trước khi bà về VN. Bà còn cứ lo con ko chịu ra thì sẽ thế nào thế nào..v..v làm mẹ lo. Chỉ có điều mẹ ko thể hiện ra thôi, lo lắng thì làm đc gì con nhỉ, mẹ phải chuẩn bị tinh thần thật tốt để chào đón con ra đời mà. Hôm nay mẹ đến bệnh viện để khám, mẹ khỏe, con khỏe, ko có gì đáng lo cả. Con ngoan sớm ra với ba mẹ nhé để cả 2 mẹ con cùng khỏe mạnh. Mẹ yêu con lắm bé bỏng của mẹ

Posted in Uncategorized | Leave a comment