Muốn viết về con, kể về con thật nhiều mà mẹ một phần vì lười, một phần vì chẳng biết bắt đầu từ đâu. Có quá nhiều điều về con mà mẹ ko thể liệt kê ra hết. Từ lúc con chào đời đến giờ khi con được 7 tuần tuổi, trộm vía mẹ thấy con phát triển nhanh và đều cả về thể chất lẫn tính cách. Thời gian trôi đi nhanh quá, mới ngày nào mẹ còn lóng ngóng bế con, mẹ sợ đụng mạnh vào tay chân non nớt của con làm con đau. Cả tuần đầu tiên mẹ con mình vẫn lạ lẫm, làm quen dần dần với nhau, con khóc nhiều, mẹ thì ít sữa. Con lại đói rất nhanh, bú liên tục làm mẹ đau. Mỗi lúc cho con bú là mẹ sợ, rồi con mút ti mẹ đến chảy máu, lúc con trớ ra toàn máu mẹ hoảng sợ vô cùng gọi bà ngoại làm bà cũng cuống cả lên. Bao nhiêu bỡ ngỡ lúc ban đầu, đến giờ mẹ cũng quen dần với con hơn, hiểu con hơn, đã thay bỉm, tắm, mặc quần áo cho con thành thạo, vần con lúc dựng, lúc nằm ngửa, lúc nằm sấp cũng cứng tay hơn. Chỉ có điều mẹ cần cố gắng thêm đó là kiên nhẫn với con hơn nữa. Giờ con gần 2 tháng tuổi rồi, con đã hóng chuyện nhiều, thi thoảng bật ra từ gì ko rõ nghĩa, ngôn ngữ của riêng con, con nhỉ. Con cười đùa và rất thích khám phá, ngó ngang ngó dọc xung quanh. Bao nhiêu hành động, sự phát triển xung quanh con mà mẹ dù đã cố gắng ghi ra giấy để nhớ cũng ko thể hết được.
Mẹ muốn lưu giữ , nhớ tất cả những gì thuộc về con, lúc mẹ mang thai, giây phút con chào đời, phát triển hàng ngày của con, ánh mắt, khuôn mặt, tiếng khóc, nụ cười, bàn tay, bàn chân bé xinh. Mẹ vui vì thấy con lớn từng ngày. Có quá sớm ko khi mẹ buồn vì nghĩ đến con ngày một lớn khôn, đến một lúc nào đó, có khi nào rời xa khỏi vòng tay mẹ, ko cần mẹ nữa ko?
Mẹ thích ngắm con ngủ, gương mặt bầu bình, hai má tròn phây phây, cái mỏ nhọn nhọn nhìn nghiêng nghiêng nhu mỏ con gà con. Mẹ thích ngắm nụ cười của con mỗi sáng thức giấc, nụ cười sau một giấc no say thật trong trẻo, đáng yêu biết chừng nào. Mẹ thích thơm con, hít hà cái miệng chúm chím, hơi thở thơm tho mùi sữa của con. Mẹ thích thơm đôi tay, bàn chân bé xinh. Mỗi khi nắn chân tay cho con, mẹ lại áp hai chân nhỏ xíu của con vào má mẹ. Đó là thú vui và hạnh phúc của mẹ.
Mẹ yêu cái miệng toét ra cười của con khi ngủ mơ, mỗi sáng thức giấc nhìn thấy mẹ bên cạnh hay mỗi khi mẹ đùa với con. Mẹ yêu cái mỏ xinh xinh cong lên hóng chuyện. Mẹ yêu tiếng khóc e e a ha của con. Mẹ phân biệt được lúc con khóc khi giật mình tỉnh giấc hay lúc thức giấc sau giấc ngủ ngắn. Con khóc to hơn khi nghe tiếng mẹ hỏi han. Mẹ yêu cả cái miệng méo xệch, mỏ nhọn ra mếu đến là thương. Cái miệng ấy thỉnh thoảng lại ê a, coo, gruuhh một mình hay “đối thoại” với mẹ. Cái miệng ấy lúc thì há to a a tìm ti mẹ trong đêm, lúc thì ăn no xong môi bĩu ra, chúi đầu dụi dụi vào ngực mẹ. Mẹ yêu cái đầu ngúc ngắc ngóc lên của con khi được mẹ cho nằm sấp trên bụng, ngó nghiêng xung quanh rồi lại mỏi quá gục xuống. Mẹ yêu cái tay bám cổ mẹ khi mẹ bế dựng lên. Mẹ yêu lắm mỗi hành động mỗi cử chỉ của con.
Và mẹ yêu con, yêu nhiều lắm!